Karaoke Vọng cổ: RÉT NÀNG BÂN – Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa

0
18



RÉT NÀNG BÂN – Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa
Nói lối
Hà Nội mấy ngày này rét lắm phải không em
Cái rét nàng Bân lâng lâng trên đôi má
Mùa nắng đang thời, sao tiết trời lạnh giá
Nghĩ đến về em, anh thương quá là thương.
Lý Trăng Soi
Xưa nàng Bân may áo len cho chồng
Tấm lòng giai nhân tiếng thơm muôn đời
Như lời ca thiết tha đượm nồng
Khi tàn xuân
Trời không gieo ấm gió rét càn qua
Làm cho hương sắc ngàn hoa
Đang thắm màu, giờ chợt bỗng hàn sương.
Vọng cổ
1. Thương lắm em ơi, chuyện kể năm xưa ở chốn kinh đô có một người con gái. Dáng đẹp như tiên thật là khả ái, may áo xuyên đông mà dạ cũng… không… sờn… Nhưng lúc may xong, nàng cảm thấy tủi hờn. Vì mãi chăm lo cho đường kim gắn kết, nên tới giờ này thì lại hết tuyết rơi. Xuân đã về rồi, hạ cũng sắp đến nơi. Hỡi chồng yêu ơi, em có áo để làm gì. Nàng quá đỗi buồn, ngấn lệ cứ trào ra. Tiếng khóc vang xa, vọng thấu miền Thiên Đế.
2. Ngọc Hoàng xót thương kẻ hiền lương trần thế, mới sai Tinh Quân dụng kế gieo hàn. Giữa tiết tháng ba mà gió lạnh ngập tràn. Vì muốn nàng Bân không buồn khi xong áo, nên mỗi năm một lần trời lại rét cuối xuân. Tuy có nghịch mùa nhưng ai cũng thấy vui, bởi câu chuyện tình với nhiều điều cảm động. Một tấm gương vàng cho những người đang sống, lan tỏa hương đời cho nòi giống rồng tiên.
Lý Tương Phùng
Thương em đêm lạnh phương trời
Nơi phố phường đang chờ người về
Cho lòng hồng tươi sắc thắm
Ấm êm chân tình, bình minh xanh lối ta đi
Rét ơi xin đừng đụng lên bờ mi ánh mắt
Nhớ nhung dâng đầy, chốn này có một người trông.
Vọng cổ
5. Lạnh lắm không em trong nỗi nhớ mong trĩu nặng tình anh gởi về phương đó. Hà Nội thân thương hương nồng theo gió, có cánh đào xinh như nét đẹp của… thiên… thần… Ví tựa nàng Bân, với dáng vẻ ân cần. Ba mươi sáu phố phường ai một lần đã đến, cũng yêu mến nơi này và không muốn rời xa. Những cơn mưa phùng giữa cái rét tháng ba, thoáng chút trôi qua nhưng để lại nhiều nhung nhớ. Cho hạt mầm xanh, cho ngàn hoa đua nở. Cho đất Thủ Đô rạng rỡ muôn đời.
6. Chẳng biết tự thuở nào thời tiết đã sinh ra, cái lạnh tháng ba khi xuân tàn đông tận. Hoa sữa, hoa đào cũng khoe màu mấy bận. Nắng múa bao lần, lá úa cũng dần thay. Tháng giêng là đợt rét đài. Tháng hai rét lộc, giữa ngày xuân phân. Tháng ba là rét nàng Bân. Nhớ người may áo để dâng tặng chồng. Có ai về miệt Sông Hồng. Cho tôi gởi trọn tấm lòng yêu thương. Rằng tôi đêm vấn ngày vương. Nhớ em, nhớ cả phố phường Thăng Long.
#KaraokeVọngcổ #RétNàngBân #TácGiảNguyễnHữuNghĩa

Nguồn: https://colpop.net

Xem thêm bài viết khác: https://colpop.net/lam-dep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here