Chị gái sinh đôi đã ra đi như một anh hùng và giờ đây tôi chỉ còn một mình

0
23



★ BẠN CÓ MUỐN CÂU CHUYỆN CỦA BẠN TRỞ NÊN SỐNG ĐỘNG NHƯ MỘT BỘ PHIM KHÔNG? HÃY GỬI NÓ ĐẾN yt@tsp.cool

★ NÓ SẼ ĐƯỢC LỒNG TIẾNG BỞI MỘT DIỄN VIÊN CHUYÊN NGHIỆP VÀ MỘT NGHỆ SĨ HOẠT HÌNH SẼ TẠO RA VIDEO TỪ CÂU CHUYỆN ĐÓ!

★ Đăng ký CHUYỆN KỂ CÓ THẬT nhé!

Xin chào! Tên tôi là Soraya. Vài tuần trước, tôi đã kỷ niệm sinh nhật lần thứ mười lăm của mình. Bố mẹ và bạn bè đã làm hết sức để tạo ra một ngày đặc biệt cho tôi…nhưng họ đã không thành công. Tôi đã dành cả ngày để khóc ở phòng mình, với cánh cửa khóa trái từ bên trong. Bạn muốn biết tại sao không? Bởi vì đó vốn là một ngày đặc biệt, không chỉ riêng rôi mà cả với chị gái sinh đôi của tôi nữa. Nhưng giờ đây chị ấy đã không còn.

Chị gái tôi tên là Fawzia… Ôi, tôi thật sự không thể chịu nổi khi kể về chị ấy như là một điều từ quá khứ. Fawzia đã qua đời một cách đau khổ khoảng sáu tháng trước. Tôi nhớ chị rất nhiều! Và tôi mong bạn sẽ có thể đồng cảm với tôi.

Chỉ những người có anh chị em sinh đôi mới có thể thực sự hiểu được tôi. Chỉ có họ mới biết cảm giác đó như thế nào – khi có một người bạn ở ngay bên cạnh ngay từ lúc bạn được sinh ra trên thế giới này. Hoặc thậm chí là sớm hơn. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời, không giống với bất cứ điều gì trên đời này cả. Tôi biết có một số người không hợp với anh chị em, thậm chí là anh chị em sinh đôi, nhưng đó không phải là trường hợp của tôi và Fawzia. Chúng tôi thật sự đã rất hạnh phúc. Không ai có một người chị tốt hơn tôi.

Năm chúng tôi mười tuổi, bố có một món quà cho các con gái yêu – mỗi đứa một chiếc xe đạp. Thật không may, bố không có thời gian để dạy chúng tôi cách đi xe. Gia đình tôi không giàu có, và mẹ không đi làm vì bà phải ở nhà chăm sóc gia đình, việc này tốn rất nhiều thời gian, vì thế bố phải làm việc rất vất vả để đảm bảo cho gia đình có một cuộc sống đàng hoàng. Vậy nên chúng tôi phải tự học cách đi xe đạp. Và một lần nữa, đây không phải là vấn đề đối với Fawzia, chị biết đi xe đạp rất nhanh. Nhưng tôi thì không thành công. Tôi đến gặp và nhờ bố giúp, nhưng bố không có thời gian cho việc đó. Tôi rất buồn và sau khi ngã thêm lần nữa, tôi đã bỏ xe trên đường, và trốn vào bụi cây sau nhà – tôi không muốn bất kì ai thấy tôi đang khóc. Một lúc sau, chị đã tìm ra tôi. Fawzia ôm lấy tôi, cỗ vũ và đề nghị được giúp đỡ. Đương nhiên, nổ lực của Fawzia nhằm giúp tôi biết đi xe đạp trông rất kì cục, bởi vì chúng tôi đều là những đứa trẻ. Tôi thường bị ngã, đôi khi là cùng với xe đạp, đè lên người của chị Fawzia. Nhưng sau nhiều vết trầy xước và bầm tím cho cả hai đứa, cuối cùng tôi cũng đã thành công. Tôi đã làm được! Và tất cả là nhờ chị gái của tôi. Tôi tự tin chạy một vòng tròn dọc theo đường phố, và đó là một chiến thắng thật sự cho cả hai chị em. Tôi đã rất hạnh phúc vào lúc đó…

Điều đó… những gì mà Fawzia gặp phải đã xảy ra trong một trận bão bất ngờ. Gia đình tôi sống ở một thành phố nơi thiên tai không phải là hiếm, nhưng đó là cơn bão đầu tiên của năm, và nó đã ập đến không báo trước. Cả tôi và gia đình đều không nhận thấy mối đe dọa sắp xảy ra và chúng tôi chưa sẵn sàng cho điều đó. Nếu bố mẹ tôi biết trước về mối hiểm họa này, thì họ sẽ không bao giờ cho con gái đi ra ngoài…Mẹ và bố đã không thể có con được nữa, chúng tôi là những đứa duy nhất. Và họ luôn cưng chiều, yêu thương tôi và Fawzia rất nhiều, đôi khi thậm chí là quá mức so với độ tuổi của chúng tôi, ít nhất thì đó là những gì cả hai chúng tôi đã nghĩ. Nhưng lần này, mọi việc xảy ra quá bất ngờ…

Âm nhạc bởi Epidemic Sound:
#CHUYỆNKỂCÓTHẬT

Nguồn: https://colpop.net

Xem thêm bài viết khác: https://colpop.net/giai-tri

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here